
Nhiều du khách thích chụp ảnh lưu niệm với đèn lồng hình trái tim và logo Hội An (đèn dự thi của KS Vĩnh Hưng)
Đến Hội An vào những ngày này, du khách sẽ phải cực nhọc đôi chút khi phải đi trong phố cổ đông đúc, không như thời gian yên ắng vốn có của nó. Tuy nhiên, dịp này cũng là dịp để người ta thấy được cảnh tấp nập, cúng bái, lễ hội, đúng như sự nhộn nhịp của nó từ mấy trăm năm trước đây. Nếu có ý định đến Hội An, bạn cũng nên thử một lần trải nghiệm Tết Nguyên tiêu tại nơi này.
Không có bài viết liên quan.
]]> Liên hệ:
Tất cả các điểm hướng dẫn tham quan du lịch, đặt vé ở Hội An hoặc chính khách sạn bạn đang ở.
Related posts:
Tại đây, bạn sẽ cảm nhận một nét riêng mà ít thấy nơi nào có được.

Và được làm từ gỗ - như những kiệt tác của làng Mộc Kim Bồng một thời đã góp phần xây dựng kinh đô Huế
Hẹn gặp lại ở một dịp khác, chúng tôi sẽ giới thiệu tường tận những nơi thú vị khác…
Không có bài viết liên quan.
]]>Mấy bức ảnh người Hội An xưa trong các trang phục cổ, bày trang trọng ở chính diện. Nơi đây lưu giữ cả kho ảnh tư liệu về Hội An được chụp chủ yếu từ những năm 1920 đến 1950-1960.
Về tiền của Trung Quốc thì có các loại tiền từ thời Thương – Ân, tiền ngũ thù thời Tây Hán, tiền Vương Mãng thời Tân và nhiều loại tiền của các triều đại khác như: Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh, Dân Quốc… Ngoài ra, trong bộ sưu tập còn có cả tiền Khoan Vĩnh thông bảo của Nhật Bản, sự có mặt của đồng tiền này đã góp phần làm sáng tỏ thêm quan hệ giao thương của người Nhật tại thương cảng Hội An trong các thế kỷ trước đây.
Ở tầng 2 của ngôi nhà có cả bộ tủ áo cổ, bàn làm việc của Bảo Đại khi nhà vua về phủ Điện Bàn (15/12/1933), chiếc bàn phấn trang điểm của Nam Phương Hoàng Hậu, ảnh vua Bảo Đại cùng Hoàng hậu chụp với các quan khách địa phương, trong đó có thân sinh của chủ nhân ngôi nhà hiện nay.
Bộ sưu tập ấn chương nằm khiêm tốn trong chiếc tủ kính ở gian trong gác 2, được thu thập hơn 100 năm qua với các loại ấn của quan lại địa phương như tri huyện, chánh tổng, lý trưởng, ấn bạc của quan tri phủ…; cùng nhiều ấn triện của các nhà buôn tại Hội An, những hiện vật chứng minh sự phồn vinh về thương mại của thương cảng Hội An xưa.
Vòng đeo tay bằng đá mã não, trâm cài góc, gương soi… của những mỹ nữ thời xưa được trưng bày trong một tủ kính nhỏ giữa gian phòng. Trên tường treo nhiều tranh thư pháp, tranh thủy mặc của nghệ thuật hội họa Trung Hoa. Ông Sùng cho biết, những bức tranh quý như “Phước tinh cao chiếu”, “Bách điểu triều phượng”… được vẽ từ thời Minh Thanh; “Thập nhị kim thoa”, “Tam đa”, “Bồ đào”… vẽ trong thời Dân quốc. Các đời họ Diệp sưu tầm, lưu giữ được nhiều bức thư pháp quý giá với chữ viết của các nhà thư pháp trứ danh như Đông Kỳ Xương thời Minh, Vương Vân Ngũ- nhà biên soạn từ điển của Trung Quốc và nhiều bức chữ với bút tích của các nhân vật nổi tiếng như Tôn Khoa (con trai của Tôn Trung Sơn), Lâm Trạch thần, Uông Tinh Vệ…
Sưu tập sách vở xưa, tư liệu Hán – Nôm: Nhà cổ Diệp Đồng Nguyên có một bộ sưu tập mà các nhà chuyên môn, nhà nghiên cứu thường hay tham khảo. Đó là sách vở xưa và các loại tư liệu Hán – Nôm. Tư liệu Hán – Nôm ở đây chủ yếu là các loại sắc phong, sổ sách buôn bán, địa bạ, khế ước nhà cửa, thổ phố của các gia đình người Hoa qua các đời Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức, Thành Thái, Duy Tân… Bên cạnh đó, tại nhà này còn lưu giữ nhiều tài liệu viết về Hội An trong thời cận, hiện đại của các tác giả: Diệp Ngộ Xuân với những ghi chép, thơ vịnh về Hội An; Trần Kinh Hòa với Phố người Đường và nền thương nghiệp của nó tại Hội An trong các thế kỷ XVII – XVIII và Mấy điều nhận xét về Minh Hương xã và các cổ tích tại Hội An; Diệp Truyện Hoa với Văn hóa Chămpa và mỹ thuật Chăm và Hội An xưa và nay… Trên thực tế các loại tài liệu này đã góp phần tích cực giúp các nhà nghiên cứu tại địa phương tham khảo khi nghiên cứu về Hội An và Quảng Nam.
Ngoài những bộ sưu tập tiêu biểu kể trên, tại nhà cổ Diệp Đồng Nguyên còn lưu giữ nhiều bộ sưu tập không kém phần giá trị khác như các sưu tập về lư đồng, bình vôi, bàn ghế gỗ, trang phục và “một kho” ảnh tư liệu về Hội An được chụp chủ yếu từ những năm 1920 đến những năm 1950 – 1960. Trong tương lai, nếu điều thuận lợi thì “bảo tàng tư nhân” Diệp Đồng Nguyên sẽ mở cửa trưng bày các bộ sưu tập trên để du khách, các nhà chuyên môn có điều kiện cùng tham khảo, cùng chiêm ngưỡng.
Ông Sùng và người anh trai của mình- ông Vĩnh Tân đã dành cả đời để giữ gìn, tìm hiểu những món đồ cổ. Đến nay đối với họ, để phát hiện niên đại của những món đồ cổ chẳng có gì khó khăn. Trận lụt lớn nhất ở Hội An năm 1964 đã làm rất nhiều nhà ở đô thị cổ bị hư hại, nhưng nhà Diệp Đồng Nguyên chỉ bị ảnh hưởng chút ít vì cách bảo quản đồ đạc rất kỹ càng. Trước kia, những cổ vật này được cất trong kho. Khi Hôi An có nhiều khách du lịch, các ông mới đem ra sắp xếp, bày vào tủ kính để ai thích thì ghé xem.
Ông Sùng có thể say sưa kể tỷ mỷ cho chúng tôi lai lịch của mỗi món cổ vật. Từ những chiếc bát sứ, bình vôi trục vớt được dưới đáy Cù Lao Chàm, tới từng ấn triện, sắc phong, những cuốn thư tịch cổ… Mỗi cổ vật đều có một lịch sử, một câu chuyện đầy ấn tượng.
Đã có rất nhiều đoàn nghiên cứu, khảo sát trong và ngoài nước đến đây tiến hành khảo cứu và đã thừa nhận giá trị của hiện vật trong kho tàng này. Ông Sùng cho biết, nhà Diệp Đồng Nguyên chơi đồ cổ, chỉ mua vào chứ không bán ra. Nhiều khách du lịch tới đây đã ngỏ ý muốn mua đồ cổ với giá cao, nhưng ông không bán. Ông bảo ông theo nghiệp này vì say mê nhưng cũng là nghĩa vụ gia truyền. Ước tính, gần một nửa cổ vật là do ông Sùng bổ sung vào. Ông thường để dành tiền các cháu ở nước ngoài gửi về cho để mua đồ cổ.
Căn nhà 80 Nguyễn Thái Học trông thật đơn sơ, có cảm giác ai cũng có thể đột nhập vào, nhưng nhiều năm nay chưa hề xảy ra chuyện mất mát. Mỗi năm một vài lần, ông Sùng cho người lau cửa kính và các đồ trưng bày. Hàng ngày, nhà cổ Diệp Đồng Nguyên lại mở rộng cửa đón những du khách ghé chân vào: không phải mua vé, không có người canh giữ, bạn có thể xem xét và chạm vào hiện vật… Cũng là một nét đẹp làm nên sự hấp dẫn của Hội An.
Related posts:
Xưởng quy tụ hầu hết các ngành nghề thủ công truyền thống của Hội An và Quảng Nam như dệt chiếu, dệt vải, gốm, sơn mài… Xưởng toạ lạc tại ngôi nhà cổ có tuổi đời trên 200 năm. Nơi đây trước kia vốn là nơi buôn bán thổ sản nổi tiếng khắp miền Trung. Vào thăm xưởng, du khách sẽ hình dung về khung cảnh thanh bình êm ả của một làng quê Việt Nam, được tận mắt chứng kiến đôi bàn tay khéo léo và kỹ năng tuyệt vời của các nghệ nhân trong việc tạo nên những sản phẩm mỹ nghệ tinh xảo, đặc sắc đồng thời sẽ còn có cơ hội xem chương trình biểu diễn nghệ thuật dân gian của Quảng Nam và các tỉnh miền Trung.
Related posts:
Related posts:
Related posts:
Related posts:
Được xây dựng vào năm 1840 dưới triều Nguyễn, nhà thờ bao gồm các phần nhà ở sinh hoạt, nhà thờ tộc và cổng. Khu nhà ở được che bởi các bức vách bằng tre phục vụ cho mục đích sinh hoạt. Ngày xưa, trong khuôn viên nhà thờ còn có nhà cho những người hầu ở. Xung quanh nhà thờ cũng có nhiều ngôi nhà tương tự. Di tích này đã được bảo tồn rất tốt và được tu bổ vào năm 2002.
Báu vật trong ngôi nhà cổ
Phải đến khi được UNESCO khu vực châu Á – Thái Bình Dương tặng Giải thưởng Công trạng (Award of Merit), những kỷ vật độc đáo tại ngôi nhà thờ tộc Trương ở 69/1 Phan Châu Trinh (Hội An, Quảng Nam) mới dần được biết đến.
Ngôi từ đường trên đất khách
Giữa thế kỷ XVIII, trong số những người Trung Hoa không muốn sống dưới triều nhà Thanh nên bỏ sang Việt Nam thần phục Chúa Nguyễn, có một người tên là Trương Mậu Viễn (xã Cảnh Khanh, Nhị Đô, huyện Chiếu An, phủ Chương Châu, tỉnh Phúc Kiến). Ông Trương sang định cư tại làng Minh Hương, Hội An thuộc xứ Đàng Trong, trở thành đệ nhất thế tổ của dòng họ Trương – dòng họ đang truyền giữ ngôi nhà thờ độc đáo bây giờ.
Đến thế hệ cụ tổ thứ 3 Trương Chí Cẩn, Binh bộ chủ sự tại triều Nguyễn dưới thời vua Minh Mạng, việc xây dựng “từ đường Trương Đôn Hậu” mới được đặt ra. Tháng 11.1840, năm Minh Mạng 21, cụ Trương Chí Cẩn đã đặt viên đá móng đầu tiên tại khuôn viên rộng mỗi bề đến vài trăm mét, ở vị trí từ đầu kiệt Sica (hẻm phố đường Lê Lợi ngày nay) kéo dài qua khỏi đường Phan Châu Trinh.
Từ đường Trương Đôn Hậu trở thành công trình được nghệ nhân tài hoa xứ Quảng gia công đặc biệt. Các nghệ nhân làng mộc Kim Bồng chạm trổ cột, kèo, rui, sườn cùng các bức hoành với những hoa văn kỹ xảo độc đáo. Một số tay nghề mộc xuất sắc nhất được chọn cẩn những chữ, hoa văn phù hợp với lối kiến trúc Á Đông. Riêng đá lót nền được đặt mua tại vùng Non Nước – Ngũ Hành Sơn (TP Đà Nẵng) chuyển vào…

Họa sĩ Trương Bách Tường ( đời thứ 8 ) cạnh cáng khiêng võng của cụ tổ đời thứ 3, phía sau là hai câu đối 18 chữ
Đến năm 1906, phố cổ Hội An quy hoạch mở rộng. Ông Trương Đồng Hiệp, quan Huấn đạo Quảng Nam (quan coi về giáo dục) – vị tổ thứ 4 – đã cho di chuyển, bố trí lại từ đường trên khuôn viên hẹp hơn. Từ đường gồm 3 nhà: chính giữa là điện thờ tổ tiên, bên tả dành cho gia đình tộc nhân quản lý từ đường, bên hữu dành cho cháu trai tộc trưởng ở để phụng tự tổ tiên.
Dấu ấn thời gian
Trải bao dâu bể, ngôi từ đường hiện vẫn lưu giữ nhiều bảo vật. Ít người biết rằng, thông tin về thời điểm cụ tổ thứ 3 chính thức bỏ viên đá móng đầu tiên (lúc 5 giờ sáng ngày mồng 5 tháng 10 năm Canh Tý, tức ngày 28.11.1840) đã được khắc ngay trên cây trùng lương ở gian chính điện (nằm bên dưới cây thượng lương). Chính “dấu vết” lưu giữ nguyên vẹn từ năm 1840 này mà công trình đương nhiên được thừa nhận về niên đại, giá trị kiến trúc.
Vào thăm khu nhà chính điện, ngay ở gian khách (bên ngoài), bên tả có treo ảnh thờ quan Huấn đạo Trương Đồng Hiệp. Đặt phía trước là hai cáng khiêng võng của ông. Treo hai bên là đôi câu đối: “Mậu thừa chí đồng hoài đình duy bách thế/Hiếu hữu truyền hậu tự phái diễn vạn niên”. Đây được xem là “bảo vật” của dòng họ, do ông Trương Chí Cẩn (tổ đời thứ 3) đặt ra để con cháu các đời dùng làm chữ lót, mỗi đời một chữ. Ông kế thừa 3 chữ sẵn có (Mậu, Thừa, Chí) rồi đặt thêm thành hai câu đối 18 chữ, mỗi chữ đều có một ý nghĩa riêng cho 18 đời. Nay thì con cháu họ Trương đang ở vào đời thứ 6 đến thứ 10, tương ứng với các chữ lót từ Trương Đình đến Trương Hiếu.
Dẫn chúng tôi vào thăm gian chính điện, họa sĩ Trương Bách Tường ( thế hệ thứ 8 ) đặc biệt lưu ý bức hoành phi lớn từ năm Minh Mạng thứ 15, tức có trước khi khởi công xây dựng từ đường, đến nay vẫn bảo quản nguyên vẹn. Rất nhiều kỷ vật đã từng chịu cảnh lưu lạc trong chiến tranh, nhiều tấm liễn phải giấu xuống ao mới may ra được bảo toàn. Ngôi nhà bên tả, có một bức hoành phi lớn “Tiết hạnh danh văn”, do vua Bảo Đại ban tặng cho người vợ của vị tổ thứ 5…
Related posts:
Related posts: